Copyright © Lá lạc mùa
Design by Dzignine
Saturday, February 20, 2016

[20.2.2016] Chuyện đi coi phim

Tui thì cũng không thích coi phim cho lắm nên khi ra rạp là phải chọn phim nào thật sự muốn coi thì mới coi thôi. Và thường thì đi coi một mình vì những phim tui chọn hầu như chả ai muốn coi gì mấy. Cũng như phim hồi chiều vừa coi, mới ra rạp hôm qua nhưng hôm nay chỉ có vỏn vẹn 8 người trong rạp kể cả tui. Một mình bao nguyên hàng ghế tưởng đâu bình yên để thưởng thức, ai ngờ gặp trúng cái thể loại không-biết-nên-gọi-là-gì ngồi ngay sau lưng. Nào là nói chuyện xì xào từ đầu buổi đến cuối buổi, chốc chốc lại đá ghế trước (chính xác là ghế tui ngồi) huỳnh huỵch mỗi lần đổi chân gác, chưa kể là còn cười như con điên mà chả hiểu cười cái quái gì. Ngồi một lát bị ức chế quá phải nhích ra xa thêm 2 ghế nữa để tập trung hơn vậy mà cũng nghe hí hí suốt. Lát hồi quay qua tự nhiên thấy mẻ chồm lên ôm cái ghế trước luôn mới ghê chớ (chắc đọc phụ đề không kịp)

Ủa tui nhớ là tui đâu có đi coi phim hài, cũng để ý kỹ lắm mà cũng đâu thấy tình tiết nào gây cười trong đó đâu. Vậy mà cũng cười cho được, cái gì giống gì cũng cười, cảnh đám tang cũng cười nốt. Nguyên rạp im re, có mỗi 2 thanh niên đó cười nói như chốn không người. Rạp vắng gì vắng chứ cũng còn người coi chung mà, sao không lịch sự chút nào hết trơn vậy. Chắc ngày xưa, hôm học tới bài "phép lịch sự tối thiểu nơi công cộng" thì cô giáo thất tình dạy không có tâm cho lắm, nên giờ thanh niên mới ra nông nỗi. 

Tui coi phim mà tui cứ phải tự hỏi: ủa mấy người này có bị gì không sao phim vầy mà nó cũng cười được hay vậy? cảnh này có cm gì mà cười?... Nhiều khi tính quay lại "suỵt" một cái cho nó nín đi mà nghĩ lại sợ hai quánh một nên thôi đành ngậm ngùi coi tiếp và kệ m* nó đi. 

Nhiều khi không thích coi phim rạp chỉ vì một số thể loại không-biết-nên-gọi-là-gì này.

20.2.2016
Saturday, December 26, 2015

Thời điểm cuối năm

Cảm giác không có người để chia sẻ thật bực bội, khó chịu. Nhiều khi thấy mình như con điên, suy nghĩ cho lung rồi không biết làm sao để thoát ra khỏi những suy nghĩ đó. Có thể những thứ đó không hế phức tạp như mình nghĩ, nhưng chẳng hiểu sao mình lại thấy nó không hề đơn giản. Và rồi những chuyện như tình cảm, công việc các kiểu cứ như là một đống gì đó bất bình thường và không thể kiểm soát nổi nữa, dồn dập và rối loạn. Chuyện công việc thì cũng có thể nói ra mà ko cần người ta hiểu tường tận, nhưng họ cũng có thể thông cảm. Còn chuyện tình cảm thì coi như vô phương... Thật sự là cần người để chia sẻ nhưng hình như không ai có thể hiểu được, sợ họ cũng sẽ coi mình như một đứa tâm thần phân liệt hay hoang tưởng gì đó đại loại thế...

Thời điểm này mình rất khó chịu, nói thẳng ra là mình không biết phải tiếp tục làm gì để mọi chuyện có thể kết thúc như nó chưa hề xảy ra. Dường như mọi chuyện đã đi quá xa và cũng có thể là do mình tự đưa nó đi theo hướng kỳ cục như thế... Đối mặt cũng không xong mà buông bỏ cũng chẳng được. Mình biết rõ là do mình không chịu buông ra, là do cái tâm mình cứ cố chấp níu giữ rồi tự chuốc đau thương. Mình cần thêm thời gian...
Monday, November 23, 2015

23.11.2015

Lại một cơn bão đi qua.
Bão lớn,

lớn hơn bao giờ hết!

Sunday, August 16, 2015

16.08.2015

Đến giờ này mình cũng chưa biết mình phải chọn hướng nào để tiếp tục hành động. Lúc thì rất muốn tiến tới và nói thẳng những gì đang diễn ra trong lòng mình cho người ta biết rồi thì ra sao thì ra. Lúc thì sợ bị xa lánh nên cứ tiếp tục quan sát từ ngày này qua ngày khác để rồi chuốc lấy nỗi bứt rứt khó chịu khôn tả. Thấy người buồn hoài mình cũng xót, nhưng rốt cuộc thì mình vẫn chưa tìm hiểu được nguyên nhân gây ra nỗi buồn đó, chỉ biết cơ bản là về tình cảm. Đại khái là hiện giờ mình có suy nghĩ là giống như mình đang ảo tưởng nên không dám làm gì thẳng thừng hết, cứ để ngó ngó rồi tự khó chịu chơi...

Dạo này ờ cty mình thấy có gì đó hơi là lạ thế này. Kiểu như không hiểu là thật hay do mình nhạy cảm quá mà cứ cảm thấy ánh mắt của một số người cứ nhìn mình một cách không bình thường. Không phải là nhìn ba cái kiểu tình cảm mà cứ như là mình đã làm gì đó hay lỡ nói gì đó không đúng hay sao đấy. Mình cũng thử lục lại trong đầu coi mình có hành động hay lời nói gì kiểu như vậy không nhưng thật sự thì mình cũng thấy đâu có gì đâu, nhất là bình thường mình rất kiệm lời. Rốt cuộc thì cũng chẳng hiểu sao lại thế. Nhưng dù sao thì cũng ráng chịu cho đến khi hết cảm thấy gì lạ thì thôi. Chuyện gì rồi cũng sẽ qua mà.

Sau vài lần nhìn thấy vài thái độ thì tui hứa là sẽ không đi với cái nhóm đó nữa dù có rủ thế nào chăng nữa, dù người rủ là ai đi chăng nữa. Đi chơi với nhau kiểu thế thì thôi dẹp mẹ đi cho nó lành, tuột hết cả hứng. Muốn gắn kết với nhau mà làm mấy thái độ thấy ghét, tui thì tui bình dân lắm, tình nghĩa anh em là chính chứ còn mấy người cao sang quá thì kiếm người cao sang khác mà chơi cho nó cùng đẳng cấp. Sếp chứ không phải má tui đâu.
Friday, July 31, 2015

31.07.2015

Nói thật luôn. Tôi thấy cái xã hội này thật kinh khủng. Hèn gì mọi người sống giả dối với nhau đến thế. Mọi ánh mắt nhìn nhau đều khó mà tin được. Mọi biểu hiện trên khuôn  mặt đều có sự suy tính trước. Mọi câu nói đều như thử lòng đối phương. Quá nguy hiểm!
Phải nói là đi giao lưu rồi mới biết người này người kia. Mình đã sợ gặp gỡ con người từ lâu rồi nên mỗi khi có dịp gặp người mới là mình lại muốn té mấy chục lần. Mình không bất ngờ vì có những kiểu người như thế, nhưng mình chỉ hơi hoảng một tí vì mình lại cộng tác với những người đó. Nhiều khi muốn đề phòng cũng không tới phiên mình...