Chả biết đường nào mà lần

Thursday, May 31, 2012

Hình ảnh không liên quan. Chỉ để cho đẹp thôi à!

Nhận thấy mình vẫn chưa hoàn toàn ổn định.
Cảm xúc cứ thay đổi xoành xoạch mỗi ngày, thậm chí mỗi khoảng thời gian trong ngày. Chả hiểu ra làm sao cả... Có hôm thức dậy cảm thấy rất sảng khoái, cứ tưởng cả ngày hôm đó sẽ tốt đẹp. Nào ngờ đến trưa hoặc xế thì tự nhiên cảm giác ban sáng bay biến đâu hết, chỉ còn lại nỗi bực dọc khó chịu hoặc buồn rười rượi. Dù chả có ai làm gì mình hết, mà cũng chả có ai xung quanh để chọc tức mình. Hay tại chỉ quanh quẩn có một mình nên sinh ra như thế nhỉ?

Hoặc có hôm thức dậy đã thấy khó chịu, đến nỗi nấu thức ăn cũng chả ra hồn gì. Nhưng đến tối thì lại thấy vui, có khi tự nhiên, có khi nhờ chat chit với bạn bè rồi nói xàm quá nên vui. Cũng dễ hiểu vụ này.
Nhiều khi nghĩ mình cũng ngộ, muốn thoát khỏi vỏ ốc nhưng cứ tới thời điểm quan trọng lại cảm thấy chưa sẵn sàng. Có hôm nói chuyện vui quá, khi đề cập đến chuyện ăn uống thì mình chủ động rủ người ta ra ăn uống cho vui. Xong rồi tới lúc đi ngủ mình lại nghĩ (trước khi ngủ mình hay nghĩ này kia, có khi nghĩ mãi tới sáng luôn mới chịu ngủ) "thôi chết, tự nhiên rủ đi chi, giờ chưa gì thấy run quá ko biết tới đó gặp rồi sẽ thế nào nữa...". Và cứ thể nghĩ tới nghĩ lui tùm lum hết nhưng cũng ko biết phải làm thế nào cho đúng nữa.
Trời ơi sao mà mình nhát quá thế này không biết. Chỉ là gặp bạn mới thôi mà cũng sinh lắm chuyện. Thiệt là rối địa hình quá! (câu này nhỏ bạn hay nói)

Tự nhiên đang ngồi viết cái này, con chị nó nằm trên giường ngủ mà chả hiểu sao nó la toáng lên: "Á a á a à......". Đúng là hâm còn hơn mình nữa =)). Mà cũng ko có con em nào như mình hohoho.....

Cải thiện

Monday, May 28, 2012

Tối hôm qua ngồi onl giỡn với mấy đứa em vui quá. Cứ ngồi cười suốt vì không thể nhịn nỗi. Một bên FB, một bên chat yahoo mà nói quá trời nói, cứ loạn cào cào cả lên.

Một cô bé còn vẽ chân dung mình ra thế này đây :|
Đây là hình avatar trên FB mà nó vẽ lại thành tranh biếm họa luôn há há... Xong rồi nhắn tin lại xin lỗi vì đã đùa hơi quá, hỏi mình có giận không... Nhưng mình nói không sao, đùa cho vui thôi chứ đâu có gì, mình cũng thấy vui. Thương ghê!

Em nó vẽ tấm đó sau khi mình post tấm này đây. Tự nhiên lấy bút sáp vẽ thôi chứ cũng ko biết nó có nghĩa gì nữa hehe... 
 Dạo này tự nhiên thấy mình cũng cởi mở, quen thêm được mấy người, bạn học cùng lớp cũng như ở ngoài. Tuổi dù nhỏ hơn mình nhưng thấy nói chuyện khá hợp và vui lắm. Nhiều khi nói chuyện nghiêm túc, tâm sự, và cũng thường xuyên tám ba cái chuyện trên trời dưới đất làm cười muốn té ghế luôn... Nhưng mà cũng nhờ có người nói chuyện, làm bài chung này kia, vậy mới có hứng thú để đi học chứ bình thường chán muốn chết. Gặp thêm cái con nhỏ học chung tối ngày làm mình bực bội, thường thì mình cười cho qua chuyện nhưng dạo này tâm trạng ko tốt nên cứ mỗi lần vậy mình lại muốn chửi cho nó một trận, cũng may còn kiềm chế đc. Nhưng mà giờ cũng không nói chuyện nhiều với nó nữa, cũng ko bàn chuyện sách vở hay phim ảnh gì nữa... hết zui rồi! Ai nói mình kỳ cục thì chịu chứ mình đã tỏ thái độ lãnh đạm với ai rồi thì... đừng chọc ghẹo tới tui.

Dù sao thì nhiều bạn cũng vui mà. Việc gì phải chui rúc trong nhà, khư khư với những mối quan hệ cũ rồi đến khi muốn kiếm người để đi cafe cũng không có. Có lẽ mình phải thoáng hơn một chút và học cách gầy dựng các mối quan hệ. Trước giờ mình không quen cười nói vui vẻ với người mới quen, chỉ nói chuyện ỡm ờ và chẳng mấy chốc người ta mau chán. Nhiều người mới gặp nói mình khó gần nhưng bạn bè của mình thì ai cũng biết rõ mình như thế nào. Nếu không đúng đối tượng, có cạy đến rụng hết răng cũng không nói đâu; còn mà gặp đúng người rồi thì có bi nhiêu ruột gan cũng moi ra cho coi hết haha...

Sáng nay tâm trạng khá tốt. Ngồi nhà uống cafe đắng thiệt đắng, nghe nhạc Giao Linh. Tưởng tượng mình đang ở quán cafe Tuấn Ngọc chắc cũng được ha :)).

Lảm nhảm [14]

Friday, May 18, 2012


Mấy nay mình cũng nộp hs nhiều chỗ lắm mà chả hiểu sao chả thấy ai kêu. Mình cũng chỉ apply những công việc bình thường thôi chứ có gì cao cấp đâu, vậy mà cũng ko được. Ở nhà hoài thì bị nói là lười biếng mà mình cũng thấy chán chán. Ngặt nỗi cái ngoại hình thế này không thể làm mấy việc như phục vụ hay lễ tân này nọ đc vì chắc chắn rớt từ "vòng gửi xe". Tới đây chắc sẽ có người nói là "không thử sao biết?". Biết chứ sao ko biết được, ngay trên thông báo tuyển dụng của mấy việc đó đã ghi rõ ràng là "ngoại hình khá" hay "nữ cao 1.6m trở lên"... và điều kiện của mình đáp ứng ko nổi những thứ như thế hú hú...

Nhiều khi ngồi suy nghĩ cũng thấy mâu thuẫn ghê lắm. Kiểu như là cơ hội chưa tới thì cố mấy cũng ko có công việc; xoay qua lại nghĩ cơ hội chẳng tự chạy đến và đứng trước mặt mình bảo "tao là cơ hội của mày nè, hốt tao ngay đi". Cái này chỉ là nói cho nhau nghe thôi chứ không phải mình than thân trách phận hay là có ý gì đâu. Ngoài kia còn khối người có hoàn cảnh éo le chứ như mình là may mắn lắm rồi vì dù sao cũng có nhà cửa để mà ăn bám. Nhưng nói chung là mình nghỉ ở nhà cũng có ích chứ đâu phải chỉ ăn với chơi. Nhà cửa chả ai dọn dẹp, cơm chả ai nấu... Vì ba với chị đi làm, mẹ bán ngoài quán, ông ngoại thì sao làm đc, thế là mình làm để thấy mình còn có ích được một chút. Để coi số mình ăn bám được bao lâu? Có lẽ hết số ăn bám tự nhiên có việc làm liền à há há...

Nói nhảm xong rồi!

"Tiếng thì thầm của tình yêu nghiệt ngã - si mê"

Wednesday, May 9, 2012


Đọc qua blog mình, chắc cũng không ít người sẽ đánh giá mình là đứa hư đốn (nhậu nhẹt), lười biếng lại còn suốt ngày than vãn... Là đứa không biết làm ăn cái gì hết, lại còn không được bình thường, tự kỷ... Ừ thì, mình có như vậy thật! Nhưng không biết làm sao để thoát ra cái con người quái quỷ này... Hết nghĩ chuyện này, quay qua chuyện khác nghĩ tiếp, tâm trạng cứ lên xuống thất thường không thể kiểm soát nổi. Chắc là giống như câu mọi người hay nói gần đây: "Rảnh rỗi sinh nông nỗi". Có lẽ là thế thật!

Dù biết là con người sống không chỉ vì tình cảm mà còn vì nhiều thứ khác nữa như công việc, gia đình, bạn bè... nhưng dường như mình không biết cách phân chia mọi thứ cho đồng đều. Nếu đem lên đòn cân thì chắc là đĩa cân tình cảm sẽ hất tung những thứ còn lại vì nó quá nặng.
Quá nặng!

Không biết mai mốt có trở thành tâm bệnh không đây? Đã cố gắng gạt đi tất cả suy nghĩ, nhưng dường như chẳng có gì chịu bay biến đi, cứ thích lởn vởn ở đó không thôi... nó chỉ thích ở đó thôi!
Quả thật mấy hôm rồi có được niềm vui, nhưng nó không trọn vẹn. Để rồi dẫn đến tình cảnh thế này đây, phân vân... Có lẽ mọi thứ đã đến quá nhanh, còn mình thì không biết cách hãm nó lại.

Ngày nào chạy xe trên đường hầu như cũng có ít nhất một cuộc đối thoại nội tâm, xong rồi độc thoại, rồi điên điên... Muốn từ bỏ cái mà mình đang theo đuổi: một thứ tình cảm không đi đến đâu. Nhưng vẫn mong có được. Rồi lại sợ mình hấp tấp... đang phân vân xem nên làm gì tiếp theo... không biết điều kế tiếp sẽ làm phải là điều đúng hay không...? Có phải mình đã đi quá xa?!? Chuyện này đang trở nên mơ hồ, không thể nắm bắt được gì nữa.
Làm sao để cho vơi nhẹ lòng này?

Ngoài trời đang mưa kia kìa.
Ông trời ổng cũng muốn mình khóc theo cớ làm sao mà hai con mắt cứ ráo hoảnh. Nhưng còn có chút hồn vía trong đó chứ không hoàn toàn mất hết như tháng rồi. Lạy trời!

Dù sao đi nữa, vẫn muốn "nghe tiếng thì thầm của tình yêu nghiệt ngã - si mê"...

P.S: Tựa đề lượm được đâu đó trên mạng, xin phép mượn tạm vậy ;)

Lảm nhảm [13]

Saturday, May 5, 2012


Cứ tưởng chơi xa về sẽ có gì đó thay đổi. Thật ra cũng có một chút cải thiện tình hình nhưng cũng gây ra không ít rắc rối mới. Mình "lộ" quá hixhix...
Từ khi chọn con đường đi cho mình thì hình như có gì đó thay đổi, có gì đó cứ lồ lộ ra ngoài. (Ai hiểu cái gì đó là cái gì cũng được, nói nhiều quá lại phức tạp).
Muốn viết gì đó. Xả qua mười đầu ngón tay cho đỡ ức chế.
2 hôm nay cứ nạp bia vào người muốn bệnh luôn. Mà dạo này uống vô là suy nghĩ lung tung, rồi buồn buồn.  Nhậu chung với người mình thích xong rồi vui vui lại hành động quá đà, thế là tàn cuộc lại hối hận, xấu hổ với những người xung quanh (nếu mấy ng đó để ý) và tiếp tục dằn vặt bản thân.
@ Ngân: chuyện tui nói với bà đó, bà An biết rồi. Chủ động hỏi tui luôn mới ghê, tui biết ơn quá thể :D
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...