Copyright © Lá lạc mùa
Design by Dzignine
Sunday, March 19, 2017

Đôi nét về ẩm thực Myanmar (4)

Mình thì không thích thú gì cái việc ăn cơm cho lắm vì nặng bụng. Ăn cơm rồi khó ăn được lặt vặt khác nữa, nên đi xa cũng ít khi ăn cơm. Ăn chủ yếu vì tò mò, ví dụ như cái món salad cơm, ăn nguội nhưng kèm với chén nước dùng nóng rắc thêm tiêu, ngò, hành phi. Cùng với một chén nhỏ sa tế và một chén nhỏ măng ngâm chua với là gì xanh xanh không rõ lắm. Cơm được trộn đều với lá bắp cải thái sợi, cà rốt thái sợi, cà chua cắt mỏng, đậu phộng rang nguyên vỏ với vài thứ phụ gia nói chung không biết là gì. Bên trên để nguyên cái trứng ốp la đơn giản. Ăn hết đĩa này no cành hông muốn xỉu luôn.

Hoặc sẽ ăn cơm chỉ vì cái món mình muốn ăn họ dọn kèm với cơm thì bắt buộc phải ăn mới thưởng thức được hết vị ngon của món đó. Điển hình là các món cà ri, thường dọn kèm với cơm trắng chứ chả ai ăn cà ri không bao giờ, cũng không ăn với bánh mì như mình. Ngon nhất là được ăn cà ri gà của Super 81 ở Mandalay, ngon thần sầu quỉ khóc (nói vậy thôi chứ tại tui cũng thấy vậy đó). Vừa múc một muỗng đưa vào miệng thôi đã cảm nhận được cái sự ngon đặc biệt đó, càng ăn càng ngon mà không hề ngán. Mới ăn thì thấy cay nhưng vị cay tan ngay chứ không lưu lại quá lâu kiểu cay ớt nên cứ ăn hoài ăn hoài, càng ăn càng đã. Nhấp thêm ngụm bia thì không chê vào đâu được.

Bạn nào nếu có ghé Mandalay chơi thì nhớ tìm tới Super 81 để ăn thử nha vì ngon và hợp túi tiền lắm. Đi nhiều người, gọi món ra uống bia cũng vui lắm á.

Bên đó phổ biến nhất là bia Myanmar và bia Mandalay. Giá cũng rẻ mà cũng dễ uống, na ná như mấy beer mình hay uống ở VN. Được cái là nếu uống bia chai thì sẽ bưng cho cái chai to lắm, 640ml nồng độ 5%, khoảng 2 chai bia Tiger thường. Đậu phộng rang ăn khai vị cũng ngon nữa.



Cà ri gà ở Mandalay ngon là thế, tới Bagan ăn thử cà ri cá thì lại thấy thất vọng nhẹ. Cá tươi ngon lắm nhưng vị thì không được đậm đà cho lắm, không ra chất cà ri và cách chế biến cũng khác. Được cái dọn kèm với salad cà chua hơi bị ngon nên cũng vớt vát được phần nào.

Nhắc lại một tí về cà ri thì thật sự là lần đi Malaysia mới gọi là... sợ hãi. Phải ăn nhiều món cà ri đến nỗi nghe mùi là sợ vì đa số nấu theo kiểu Halal nên dễ ngán. Hôm đi ăn cơm cà ri trong chùa Ấn Độ thấy ngon và háo hức lắm vì lần đầu trải nghiệm vụ này, xong kiểu đi đâu cũng gặp cà ri suốt 6 ngày trời nên thiếu điều muốn chạy dài. Chỉ có những món Trung Hoa hay món Malay thì còn ăn nhiều được. Bên Malay còn nhiều người ăn bốc vì dân Ấn đông chứ Myanmar cũng ít thấy.


Tips: Nếu muốn ăn được nhiều món địa phương thì nên tìm đến những quán bình dân mà đại đa số người dân vùng đó thường ăn, như thế sẽ ngon và chuẩn hơn. Còn những ai khó ăn uống một chút thì tìm đến những nhà hàng tầm trung có phục vụ các loại món chung chung của Âu - Á để dễ tìm được món ăn hợp khẩu vị của mình. Hoặc nếu ở đó có món địa phương thì cũng sẽ được chế biến lại để hợp với đại đa số khách quốc tế. Những chỗ này rất dễ tìm được trên mấy trang kiểu như Tripadvisor, đa phần là sát thực tế và cũng lọc được mức giá và mức độ cao cấp. Cứ đọc nhiều đánh giá của khách coi thế nào rồi dò bản đồ tìm đến chỗ đó thôi. Đừng ăn nhiều mì gói hay ăn thức ăn nhanh trừ trường hợp bất khả kháng như là giá cả quá đắt đỏ vượt quá dự liệu.

Mấy hôm ở Myanmar ăn uống chủ yếu ở Mandalay và Bagan chứ lúc ở Yangon còn bỡ ngỡ quá chưa dám ăn nhiều. Với lại mới qua là lo đi tìm cái món Shan Tofu Noodle nên mất tập trung vô mấy cái khác. Thật ra là đã vô được chô có bán món đó rồi nhưng chiều nó hết món, đến cuối cùng cũng chưa ăn được món đó luôn mới đau chớ :((. Bù lại được ăn nhiều thứ ngon nên cũng an ủi, ráng mai mốt quay lại ăn cho được món đó và ăn thêm món khác nữa. Đang định làm một chuyến foodtrip đúng nghĩa và ghi chép cẩn thận hơn để review cho sướng nhưng chưa chọn được điểm đến. Để suy nghĩ thêm.

Những bài viết này chủ yếu xuất phát từ cảm quan cá nhân của mình về món ăn Myanmar thôi chứ không phải là nhận định của nhiều người nói chung. Mình thấy ngon có thể do hợp khẩu vị với mình, có thể do mình dễ hài lòng trong ăn uống, còn với người khác thì chưa chắc. Cho nên, nếu có bạn nào qua đó mà ăn uống không được gì vì thấy gì cũng dở thì cũng đừng đổ thừa nha. Ngon hay dở tùy cảm nhận mỗi người thôi. Giống như trước lúc đi có người cảnh báo với mình là qua đó toàn phải ăn mì gói vì không ăn được món nào, khó ăn lắm... Nhưng với mình thì sau 6 ngày đêm đi và ăn thì mình vẫn còn rất tiếc nuối vì còn quá nhiều thứ muốn ăn mà không có đủ thời gian để ăn. Bởi mới nói tùy người thôi à. Ăn được là phúc.

Loạt bài về ẩm thực của Myanmar chắc là dừng ở đây được rồi ha. Khi nào quay lại thưởng thức được nhiều món mới nữa mình sẽ chia sẻ thêm. Cảm ơn mọi người đã theo dõi.

Đôi nét về ẩm thực Myanmar (3)

Người Myanmar cũng ăn nhiều món tương tự bên mình, cũng có các loại khô với mắm này kia. Như là món Mohinga đậm mùi cá khô và vị thì cũng mằn mặn kiểu nêm nước mắm. Món này được họ dùng làm đồ ăn sáng nhưng mà vì thói quen ở VN nên mình thấy món này ăn vào buổi sáng thì hơi ngộ.  Mà kệ, ăn buổi nào cũng được miễn ngon là được rồi. Chờ món này một phần mới để ý là nhiều món ăn Myanmar thường cho khoảng 1 miếng trứng gà luộc vào (mì trộn thì cắt nhỏ trứng ra). Ăn Mohinga là phải húp sạch tô vì nước súp nó hơi đặc, cọng bún vừa nhỏ vừa vụn nên kiểu gì một hồi cũng lùa cho hết (kiểu như mình ăn bánh canh vậy đó, ráng vớt cho hết bánh canh xong một  hồi hết nước luôn haha), chừa lại mỗi cái củ hành đỏ to tổ chảng. 

Tips: Ăn món này nhớ phải vắt thêm miếng chanh nữa mới ngon.

Hôm đi bus đêm từ Bagan về Yangon có ghé trạm dừng để ăn tối. Không có menu gì hết nên gọi đại cơm gà cho tiện. Tưởng chỉ bưng ra 1 dĩa cơm bình thường gọn gàng thôi ai ngờ họ bưng ra 1 ề như vầy nè: 1 thau cơm, 1 đĩa gà kho, 1 đĩa mắm ruốc xào, 1 đĩa rau trộn, 1 đĩa chanh ngâm (tìm hiểu thì có thể gọi nó là chutney chanh, rất ngon), một đĩa cà ri đậu và 1 tô canh,  rau sống thì cứ sẵn trên mỗi bàn (nghĩ là để quết với mắm ruốc nhưng tối rồi nên không ăn). Mới đầu hơi ngỡ ngàng nhưng một hồi thấy nhiều người cũng vậy nên quất luôn. Về tìm hiểu thì biết là cái kiểu cơm này là do lai giữa các món ăn của người Myanmar, Ấn Độ. Thấy mấy thứ này có vẻ không liên quan gì nhưng khi kết hợp với nhau lại ngon và lạ miệng. Phần này có thể ăn 2 người, chỉ cần gọi thêm 1 món nữa (cho phong phú) là hết thau cơm cũng được. Còn không thì cứ mắm ruốc làm tới, ngon lắm. Mình ăn hết trước nhất là cái đĩa chutney chanh vì nó lạ mà ngon, với lại đó là dạng chanh còn nguyên vỏ ngâm chung với củ hành tím và gừng nên không sợ đau bụng. Định xin thêm nhưng xe nghỉ có nửa tiếng, sợ trễ nên tranh thủ. Thật ra thì mình vẫn nghĩ nó dành cho 2 người (trong tầm giá), tại đi có 1 mình ăn hoài không hết, với lại cũng đi xe đường dài nên không dám ăn no quá, cơm thì xới tự do nên ăn bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu thôi. 



Đến Mandalay thì nên ăn bánh tôm, bánh cá chiên giòn cho biết với người ta. Thật ra là không khác gì VN mình, kiểu tép nhỏ hoặc cá cơm tẩm bột rồi chiên ngập dầu cho giòn. Khác ở chỗ cái nước chấm. Ở nhà thì hay chấm với mắm me hay tương ớt. Myanmar họ pha một loại nước chấm kiểu chua chua gồm có thể chanh hoặc giấm, nếu là chanh thì có thể là loại lime vì không ngửi rõ mùi nhưng bị chua rất thanh, bỏ thêm hành ngò, ớt, với cái gì nữa thì lần này cũng thua huhu... Một số chỗ còn cho cả xoài xanh vào nước chấm nữa. Bẻ một miếng bánh tôm chiên cho chén vô nước chấm, cắn một phát, cảm giác giòn tan kèm với vị chua chua, cay cay, hợp khẩu nên thấy ngon.

Chưa kể có một hôm tình cờ ghé quán cafe 21 ở Yangon nghỉ mệt, thật ra cũng không tình cờ gì mà do chú kia chỉ cho. Định ăn cái gì đó lót dạ , ai ngờ lại tình cờ ăn được cái món gọi là salad dried fish ngon không tin luôn. Nói nôm na thì nó cũng chỉ là cá khô chiên giòn rồi dressing chua cay, vậy mà ngon số dách. Sẽ được xếp vào danh sách món nhậu xuất sắc nhất và sẽ tự làm ở nhà nếu mua được khô cá cơm (còn bên đó họ xài cá gì không biết đâu haha...)

Tips: Ăn uống ở Myanmar có một điểm chung nhỏ nhỏ (trừ những quán bình dân) là chờ rất lâu. Các bạn chịu khó kiên nhẫn chút xíu, ngồi ăn hết đĩa đậu phộng với chai bia là có đồ ăn à haha... Đùa chứ, nói chung chờ lâu thiệt. Qua bển biết thêm được cái kiểu gọi phục vụ của họ, không tin luôn, ở đây mình hay gọi là mút chuột đấy. Bển thì cứ *chụt chụt* là phục vụ tới tận bàn. Trong khi ở VN mà *chụt chụt* kiểu đó dễ ăn tát chứ chả chơi. Nói thật là mấy lần đầu chưa hiểu nên cảm thấy khó chịu lắm, một thời gian sau khi hiểu đó là kiểu gọi bình thường của người ta nên cũng quen dần.

còn tiếp...
Wednesday, March 15, 2017

Đôi nét về ẩm thực Myanmar (2)

Đồ ăn ở Myanmar cũng rất phong phú, nhiều món tương đối giống với đồ ăn VN. Street food nhiều nhưng chủ yếu là đồ chiên nên mình không thử hết vì mình không thích nhiều dầu mỡ và hay bị đầy bụng, Myanmar thì lại rất nhiều món chiên. Những thứ nhiều phẩm màu quá cũng hạn chế. Đến mức cái món phá lấu ở VN mình ăn hoài mà qua bển thấy món lòng heo tương tự mình cũng hơi e dè, cho đến khi thấy 1 chỗ ở U-bein không có màu đỏ mình mới dám ăn thử. Và thật sự là ngạc nhiên vì... nó rất ngon mà còn rẻ nữa. Mà nói chung cũng ăn cho biết thôi chứ dù sao cũng nhiều mỡ :(.


Một trong những điểm chung của món ăn Myanmar là họ hay cho đậu vào món hoặc cho vào sốt. Mới đầu mình nghĩ là đậu hà lan, tìm hiểu thêm thì nó có thể là chickpeas hoặc đậu nành (mấy cái này không rành lắm nên thôi thì cứ nói chung là đậu đi ha).

Mình có để ý khi đi ăn những hàng quán người dân địa phương hay ăn, họ thích ăn mì và bún, loại gần giống như bún gạo ở VN, nhất là các loại được trộn bằng tay, mặc dù cũng có loại chan thẳng nước lèo vào bún. Món này đơn giản dễ ăn, các nguyên liệu thường là ít rau cải luộc, trứng gà luộc cắt nhỏ trộn đều với nước sốt gì đó (đậm nhạt tùy chỗ bán), dầu ớt và bột chickpeas rang (gần giống như thính gạo của VN). Nếu thích có thể yêu cầu họ cho thêm chả cá, cơ mà mình không nghe tí mùi cá nào trong đó cả. Mấy loại mì trộn thế này ăn kèm với 1 chén nước dùng cho đỡ ngán, cơm cũng vậy. Nhớ hôm mình ăn 1 hàng ở Bagan, quất hẳn 2 đĩa, cái xong mấy cô chú bán quán thấy thương quá hay sao mà cứ bưng thêm cho 2 3 chén, ngồi húp xì xụp hoài không hết ^^. Mì Shan cũng khá ngon, tuy gọi là mì vậy chứ theo như VN mình thì gọi là hủ tiếu. Món này không có rau trộn chung nhưng ăn kèm với cải ngâm chua ngọt. Không biết trộn thịt gà thì thế nào chứ mình thấy thịt heo thì cũng na ná như là heo quay chứ không lạ lắm. 

Một món nữa không biết gọi là gì mà nói chung lạ, tạm gọi là rau trộn đi cho dễ hiểu một chút. Gồm cà rốt thái sợi, cải thảo thái sợi, giá trụng, trứng luộc cắt vừa, hành phi hay tỏi phi gì đó ko nhớ lắm, tất cả trộn với một số sốt và bột đậu rang. Ngon xuất sắc. Vì mình thích ăn rau. 
Hầu như các món trộn kiểu Myanmar đều cho thêm loại bột đậu rang này, có thể là đậu nành hoặc chickpeas. Theo mình thì nó gần như là linh hồn của mấy món này luôn đó, không có là không xong đâu.

Tips: Mấy bạn nào ăn ở sạch sẽ quá thì có thể bỏ qua nha, người ta trộn bằng tay không đấy.

SALAD LÁ TRÀ

Nhiều khi thấy ẩm thực Myanmar hợp với mình vì bên đó rau nhiều lắm, cái gì cũng có rau, salad thì đủ các thể loại như là salad cà chua xanh (trả lời cho thắc mắc vì sao chợ bên đó bán nhiều cà chua còn xanh), salad cà rốt, salad rau củ, salad cơm, mà đặc sản là salad lá trà. Cực kỳ lạ mà còn ngon nữa. 
Nói thật là bây giờ không hề nhớ trong đó trộn những gì, ngay lúc ăn cũng nếm, cũng đếm dữ lắm mà nhiều thứ không biết nó là cái thứ gì luôn nên thôi bỏ qua chi tiết đi. Chỉ biết thành phần chính nó sẽ là lá trà (tất nhiên rồi, bên đó bán nhiều lắm, chủ yếu ngâm sẵn trong hũ để làm món này), vài loại hạt sấy (hoặc rang) giòn, lá bắp cải thái nhỏ, tôm khô, rất nhiều ớt, mấy loại gì linh tinh nữa không biết... Khi chuẩn bị món thì người ta đã trộn sẵn cho mình rồi, nhưng mình vẫn phải trộn lại lần nữa vì tôm khô, đậu phộng, tỏi ớt để riêng. Ăn salad lá trà có vị chát chát nhưng thanh của lá trà, vị bùi bùi của mấy loại hạt và đậu rang, cay nồng của ớt, cắn thêm lát tỏi tươi thì phải nói là dậy thêm hương vị, cộng với rau nêm và phụ gia khác làm cho món ăn rất đặc biệt.

Tips: Nếu người ta hỏi có muốn ăn cay nhiều không thì tốt nhất không nên vì cơ bản họ đã trộn sẵn rất nhiều ớt tươi rồi, nếu thêm nữa thì thật sự ăn không nổi đâu. Hôm ăn lần đầu lỡ dại, nói 'yes' 1 phát thôi mà ngồi lựa ớt cả buổi muốn xanh mặt.

còn tiếp...

Đôi nét về ẩm thực Myanmar (1)

Mình đã đi du lịch vài nơi và có một số trải nghiệm về việc đi và ăn một mình. Không biết người khác thể nào chứ riêng mình thì mình thấy rất là enjoy khi thực hiện những chuyến đi như thế. Đi nhiều cũng giúp mình mở mang tầm mắt, gặp được nhiều người, ăn được nhiều món hơn, đôi khi trải qua những tình huống thật không thể tin được là nó sẽ xảy ra như thế.

Lúc trước hầu như là mình không có khái niệm sẽ đi du lịch ra nước ngoài và nhất là sẽ đi một mình vì cũng tương đối nhát. Nhưng sau khi đi Philippines lần đầu thì mình cảm thấy rất thoải mái khi đi đến những nơi xa lạ một mình. Nói cho đúng thì lần đó mình qua chơi với bạn nhưng ngày đầu mình cũng phải đi chơi một mình vì bản phải đi làm. Hai chuyến tiếp theo là Malaysia và Myanmar đều đi 1 mình trong vòng 6 ngày. Rất vui và rất nhiều trải nghiệm đáng giá.

Đúng là có rất nhiều chuyện thú vị trên đường đi, nhưng để kể vào những dịp khác, riêng bài này mình muốn tập trung hơn về ẩm thực, chủ yếu là các món ăn của Myanmar trong chuyến du lịch hồi tháng 2 vừa rồi.


Ở Myanmar phổ biến nhất là món Teamix truyền thống, dùng kèm với bánh mặn - ngọt các loại, tùy tiệm, nhưng đa phần là ăn với quẩy giống như kiểu VN mình vậy đó. Quẩy thì không có gì lạ rồi nên mình cũng không phải nói nhiều nữa.  Ngon là vì loại trà sữa đặc biệt này không giống như bất cứ loại nào mình từng uống. Nhìn sơ thì nó cũng chỉ là sự pha trộn giữa trà và sữa đặc, nhưng ngon ở chỗ loại trà và công thức của người pha. Trà này phải có vị đậm mới pha ra được 1 ly teamix ngon đúng điệu chứ kiểu nhạt nhạt, loãng loãng thì chắc chắn rất tệ. Mình rất ghiền món này nên cũng ráng mua một gói Teamix dạng pha sẵn ở sân bay mang về uống dần, đương nhiên không ngon như nguyên bản (kiểu chênh lệch giữa cà phê phin và cà phê hòa tan vậy đó), nhưng mà kệ đi, đã bảo là đỡ ghiền thôi mà.

Quẩy đa số làm tại chỗ, từ nhồi bột, nặn bột, chiên và phục vụ ngay nên nóng giòn, chấm cùng với trà này thì phải nói là tuyệt cú mèo. Buổi sáng chỉ cần gọi 1 cặp chéo quẩy và 1 ly teamix là no đủ đến trưa. Đặc biệt ngon hơn với không khí se lạnh buổi sáng nơi này. Hầu như quán trà nào cũng để sẵn một bình thủy đựng trà nóng trong đó để uống tráng miệng. Y chang Đà Lạt. Như hôm đầu tiên đến Mandalay, đi ăn sáng ở lúc tầm 6h, không khí trong veo se lạnh. Bước vào quán trà địa phương và gọi 1 ly trà và 1 phần bánh, vừa nhâm nhi vừa nhìn ly trà bốc khói nghi ngút, lúc đó cảm giác rất đã, rất nhớ Đà Lạt.


Mình ở 3 nơi Yangon, Mandalay, Bagan và đều thử uống ở ít nhất mỗi vùng 1 tiệm. Nếu so sánh thì Teamix ở Mandalay ngon nhất. Mà các bạn nhớ là gọi bằng Tea hoặc Teamix chứ gọi bằng milk tea người ta chẳng biết là gì đâu :D. Mấy chú bé phục vụ trong các tiệm trà này thì rất là nhanh nhẹn, cứ luôn tay luôn chân, chạy đôn chạy đáo vì khách rất đông. Lần nào mình dùng món này cũng được bưng ra 1 ly đầy tràn nhưng thường là tạt ra ngoài một tí vì mấy chú đi nhanh quá, đến chỗ mình thì cứ gọi là vãi hết ra đĩa. Cơ mà chỗ nào cũng vậy hết nên chả ai quan tâm hình thức có đẹp không nữa, không đổ hết là mừng rồi haha...

Cà phê Myanmar thì dở tệ nhé. Cà phê sữa lạt phèo hoặc rất ngọt, cà phê đen thì chẳng có tí mùi mà còn chát đắng nữa, thêm đường mãi mới nuốt hết nửa ly. Chỉ có cà phê máy pha sẵn ở hostel và ở nhà chờ xe bus là giống cà phê nhất nhưng so với gu Việt Nam của mình thì vẫn thấy nó dở. Mình không muốn nhắc nhiều nữa, nỗi thất vọng trên con đường tìm kiếm cà phê ngon :(.

còn tiếp...
Monday, January 30, 2017

Lảm nhảm (quên số)

Lắm lúc thấy thật bất lực những khi muốn truyền lại kinh nghiệm cho thế hệ tiếp nối. Cơ bản là vì, kinh nghiệm là do mình tự tích lũy mới nhận ra được đâu là đá đâu là vàng, còn tùy trường hợp nữa (đôi khi cũng nhầm).

Mình cũng gặp không ít người trẻ, bản thân mình cũng đã-đang là người trẻ nên đa phần mình đều muốn làm theo ý mình và luôn nghĩ mình làm đúng. Cũng có những lúc mình biết mình sai nhưng vẫn muốn thử. Kiểu như là nếm thức ăn khi đang nấu vậy mà. Phải chính mình thử mới biết ngon biết dở chứ. Cũng vậy, đa phần người ta không tin vào lời người khác khuyên mà muốn "nếm" thử mới bắt đầu tin. Mà đời thì lắm khi không như món ăn gì mấy, người ta nhét vô bản họng mình, bắt mình ăn chứ không cho mình nếm. Ăn no cmn rồi thì mới cảm nhận nó dở, nó tệ, nó mất dạy, nó khốn nạn, nó làm mình nôn mửa, tào tháo dí cả tuần lễ mới trở lại được bình thường. Chứ nếm thôi thì cùng lắm địt vài phát là thối mẹ cái nhà rồi. Đâu phải ăn cái gì cũng ngon, cũng bổ.

Cơ mà thế hệ tiếp nối này nọ thì đâu ai từng trải đâu, làm sao biết xã hội nó thối nát thế nào. Bản thân mình còn không thể tin được những lời thế hệ trước truyền lại cho đến khi bản thân mình vô tình (hay bắt buộc) bị vấp phải. Kiểu như là nhiều đứa phải bị té mới thấy đau chứ người khác kể lại 'coi chừng té đau lắm nha' thì đâu có tin. Kiểu khoái mấy cái thú đau thương vậy đó. Chắc vậy mới thấy đã, mới phê, mới rút được kinh nghiệm.

Nhưng mà theo kinh nghiệm bản thân mình nha. Không trải qua thì nó không có thấm. Khoái tự trải nghiệm cho đau, cho thấm... Vậy nó mới đau. Đau vậy mới thấm. Thầm rồi mới ngộ. Chứ người ta nói sao tin được. Kiểu 'Uầy! Câu chuyện mỗi người mỗi khác mà, có giống nhau đâu mà tin cho được. Mấy người mình gặp tốt lắm, bạn mình tốt lắm, sếp mình dễ thương lắm, lính mình nể mình lắm...'. Đậu má, tới khi nó hại đến thân tàn ma dại mới thấy thì muộn rồi nha mấy con. Tới lúc đó muốn đứng lên lại cũng hơi lâu à nha.

Có thể do mình bi quan nên có những suy nghĩ kiểu như vậy. Nhưng cuộc sống này không bao giờ giống như tuổi trẻ ước mơ đâu. Nó khác dữ lắm. Mấy em nào mơ ước kiểu lấy bằng lấy cấp để củng cố vị trí cho tương lại thì bớt ảo tưởng giùm cái đi. Ở VN này không có cửa đâu. Có ai đó hứa sẽ củng cố cho em vị trí nào đó khi em có bằng có cấp cũng không có cửa đâu. Mấy em bớt tin đi (dù họ có là thầy giáo của em và công nhận năng lực của em). Dù sau đi nữa, mấy em cũng sẽ phải thất vọng không ít trước khi mở ra được hi vọng mới. Chúc các em vui!

Từ từ viết tiếp nếu có thể...